|
"Vì đối với Thiên Chúa
mọi sự đều có thể được".(Mc 10,27)
Bài
Tin Mừng chúng ta vừa nghe là một trong những bài gây nhiều ấn tượng
nhất trong
Tân
Ước. Vì thời
giờ có hạn cho nên tôi chỉ xin được gợi lên một vài hình ảnh để chúng ta
cùng suy nghĩ. Với bài Tin Mừng hôm nay thánh Marcô ghi lại cho chúng ta
3 cái nhìn của Chúa Giêsu. Ba cái nhìn nói lên ba
thái độ của Ngài .
1. Cái Nhìn Thứ Nhất Là Cái Nhìn Đầy Yêu Thương.
Chúa dành cái nhìn
này cho người người thanh niên đến với Chúa. Nhưng anh ta là một con
người như thế nào?- Là một con người có địa vị - có thế lực - và nhất là
anh ta có nhiều của cải tiền bạc.
Một con người như
thế đối với nhiều người thì có lẽ đã là quá đủ. Nhưng đối với người
thanh niên này thì chưa đủ. Anh ta còn muốn một cái gì hơn thế nữa.
Chính vì thế mà anh ta mới tìm đến với Chúa.
Đến với Chúa anh ta
tỏ ra một thái độ rất khiêm nhường. Tin Mừng ghi rõ: anh "quì"
xuống trước mặt Chúa. Cách anh xưng hô cũng nói lên điều đó: "Lạy
Thầy nhân lành, tôi phải làm gì để được sống đời đời"
Chúa nhẹ nhàng kéo anh về với quá
khứ, một quá khứ có lẽ chính Chúa cũng đã thấy là tốt đẹp rồi. Chúng ta
thấy ở đây Chúa không đả động gì đến bổn phận của con người đối với
Chúa. Chúa chỉ đề cập đến những gì mà giới răn Chúa đòi buộc trong mối
tương quan giữa những con người với nhau.
Phải nhận rằng trong
mối tương quan giữa người với người thì người thanh niên này đã sống
thật tốt: "Lạy Thầy, những điều ấy tôi đã giữ từ thuở bé"
Tin Mừng ghi: Chúa
Giêsu chăm chú nhìn người ấy và đem lòng yêu thương.
Vâng! Chúa
chăm chú nhìn người ấy và đem lòng yêu thương. Một thái độ hết sức tốt
đẹp.
2. Cái Nhìn Thứ Hai Là Cái Nhìn Cảnh Giác.
Sau khi người thanh
niên giầu có bỏ đi, Chúa Giêsu nhìn chung quanh và nói với
các môn đệ: "Người giầu có vào nước Thiên Chúa khó biết bao" và
để tăng thêm sức mạnh cho ý nghĩa những lời vừa nói, Chúa nói thêm: "Thầy
bảo thật các con, con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giầu có
vào nước Thiên đàng" .
Chúng ta không có
mặt lúc Chúa nói những lời như thế này. Chúng ta không thấy hết được sự
ngỡ ngàng đến phát sợ của các môn đệ. Đây là những lời
cảnh cáo hết sức nghiêm trọng Chúa đưa ra để dạy dỗ những
môn đệ của Người. Câu truyện vừa mới xảy ra là một bằng chứng rất cụ thể
về sự nguy hiểm của cuộc sống khi mà người ta đặt tiền bạc lên trên tất
cả…cả sự sống đời đời.
Chúng ta hãy nhớ lại
những lời Chúa kêu gọi người thanh niên: "Anh chỉ còn thiếu có một
điều. Hãy về bán tất cả những gì anh có, phân phát cho người nghèo
khó…anh sẽ có một kho báu ở trên trời…rồi đến mà theo ta."
Anh đã không chấp
nhận điều kiện cho nên anh đã không đạt tới mục đích. Cơ hội để trở
thành môn đệ của Chúa đã ở ngay tầm tay nhưng anh đã để cho nó vuột mất.
Lý do rất rõ rệt là bởi vì anh có nhiều của cải quá.
Của cải đáng lý ra
phải là một trợ lực để giúp con người thăng tiến thì ngược
lại nó lại trở thành một trở lực cản bước tiến của con
người. Đó là mối nguy hiểm mà Chúa muốn cảnh giác các môn đệ của Ngài.
Người ta dễ biến tiền bạc thành mục đích hơn là biết dùng
nó như một phương tiện. Hoàn cảnh ngày xưa đã là như
thế…ngày nay sự thế lại càng đúng hơn.
3. Cuối Cùng Là Cái Nhìn Có Tính Cách Quyết Đáp.
Sau khi Chúa mạnh mẽ
cảnh giác về mối nguy cơ do tiền bạc đem lại và cũng như những khó khăn
trên con đường vào nước trời thì các môn đệ xem như không còn kiên nhẫn
thêm được nữa. Họ đã phản ứng và phản ứng của họ thật rõ rệt: "Như
vậy thì ai sẽ được cứu độ". Tin Mừng ghi tiếp: Chúa Giêsu nhìn
thẳng, một cái nhìn hướng thẳng vào những đối tượng được
chọn lựa. Chúa nhìn thẳng vào các mộn đệ,
một cái nhìn trực diện vào những đối tượng Chúa muốn dạy cho một
bài học nhưng đây cũng là một cái nhìn hoàn toàn thông cảm trước lòng
tin tưởng còn yếu kém của các ông và rồi Chúa nói: "Đối với loài
người thì không thể được, nhưng không phải đối với Thiên Chúa". Qua
lời những lời đó chẳng cần nói chúng ta cũng thừa biết Chúa muốn nói đến
điều gì rồi: vấn đề ơn thánh…ơn của Chúa.
Lời quả quyết của
Chúa hẳn phải làm cho các môn đệ và cả chúng ta phải suy nghĩ. Làm gì có
truyện con lạc đà to lớn cồng kềnh lại có thể chui qua lỗ kim. Vậy thì
việc một con người vào nước Thiên Chúa cũng tương tự như thế. Tự sức của
con người thì họ chẳng có thể làm được việc gì…nhất nữa việc đó lại là
việc có liên quan đấn vận mạng đời đời của con người. Như vậy vấn đề còn
lại là ơn của Chúa và việc con người có biết hợp tác với ơn Chúa
hay không .
Người thanh niên
giầu có đến với Chúa để xin Ngài chỉ cho anh một con đường để anh
có thể có được sự sống đời đời. Chúa đã mở ra cho anh ta một con
đường thế nhưng anh đã từ chối. Anh đã làm mất đi một cơ hội để anh có
thể trở thành những con người được lưu danh muôn thuở.
Ngược lại với người
thanh niên này là thái độ quảng đại của các tông đồ. Sau khi người thanh
niên bỏ đi Phêrô đại diện cho anh em thưa với Chúa: "Lạy Thầy chúng
con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy”
Thực ra cái mà Phêrô
gọi là "mọi sự" đối với Chúa cũng chẳng là bao thế nhưng ở đây chúng ta
thấy Chúa đã tỏ ra thật quảng đại. Charles Erdman khi chú giải về đoạn
Tin Mừng này đã đưa ra một lời nhận định rất hay như sau: "Chính
sự thỏa mãn tràn ứ trong tâm hồn của những người theo Chúa ĐÃ LÀ phần
thưởng gấp trăm gấp ngàn lần những cái mà họ từ bỏ" và sau đó
Chúa còn hứa một phần thưởng rất to lớn hơn gấp bội lần những phần
thưởng ở đời này đó là sự sống đời đời….điều mà mọi người ở mọi thời đều
mong ước.
Để kết thúc tôi xin
được kể một câu truyện vui. Một Linh mục nọ qua đời và được đưa đến
trước mặt thánh Phê-rô để được Ngài thẩm vấn:
- Ở dưới thế cha làm
được điều gì nào?
- Dạ thưa Thánh cả,
con xây được một ngôi thánh đường rộng lớn.
Thánh nhân lấy bút
cho một điểm rồi Ngài hỏi tiếp:
- Cha còn làm được
gì nữa?
- Dạ con còn xây
được một ngôi trường cho 1.000 học sinh.
Thánh Phê-rô cho
thêm được một điểm nữa.
- Và còn gì nữa?
Linh mục bắt đầu suy
nghĩ rồi trả lời:
- Dạ con làm rất
nhiều công tác xã hội và từ thiện.
Ngài nhìn rồi cho
thêm một điểm.
- Còn gì nữa? Ngài
hỏi tiếp.
- Dạ thưa Thánh
cả..bao nhiêu điểm thì được vào Thiên đàng?
Thánh nhân vui vẻ
trả lời : 1000 điểm.
Nghe nói thế linh
mục cảm thấy chột dạ….tự nghĩ trong lòng: Không biết làm sao cho đủ được
1000 điểm bây giờ….Rồi linh mục bắt đầu cảm thấy lo lắng không còn tự
tin như trước nữa. Đang lúc đó thì Thánh Phê-rô lại muốn được biết kết
quả ngay. Ngài hối:
- Cha còn làm được
điều gì nữa…cứ kể hết đi! Với một giọng đầy lòng khiêm tốn + một chút lo
sợ, linh mục thưa:
- Thưa thánh cả, NHỜ
ƠN CHÚA con còn làm thêm được ít việc nho nhỏ nữa.
Vừa nghe xong thánh
Phêrô lấy bút ghi ngay: 1000 điểm. Rồi Ngài vui vẻ nói với linh mục
:"Thế là cha đã được 1003 điểm. Cha dư điểm vào Thiên đàng rồi đấy….mời
cha vào."
Vâng tất cả là
nhờ ơn của Chúa.Amen. |